PHÚC CHO AI ĐẾN
DỰ TIỆC
(LỄ MÌNH MÁU
THÁNH CHÚA - 2016)
Khởi đầu Thánh
Lễ, linh mục chủ tế và cộng đoàn làm dấu thánh giá nhân danh Chúa Cha và Chúa
Con và Chúa Thánh Thần. Thánh lễ khởi nguồn từ Tình Yêu Ba Ngôi được mặc khải
nơi Thập giá Chúa Kitô.
Cử hành Thánh Thể là cử hành mầu nhiệm hy tế thập giá của
Chúa Giêsu, hy lễ tình yêu Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha để cứu chuộc nhân loại.
Rước lễ là đón nhận Chúa Giêsu Phục Sinh và trở thành chứng nhân cho tình yêu
Thiên Chúa.
1. Hy lễ cứu độ
Cuộc tử nạn của
Chúa Giêsu chính là một hy lễ dâng lên Chúa Cha. Trong hy lễ này, Ngài vừa là
tư tế vừa là lễ vật. Trên Thập giá, Chúa Giêsu đã đổ máu ra. Bằng cái chết cứu
độ, Ngài đã thiết lập giao ước mới. Tự nguyện làm “Con Chiên Vượt Qua” bị sát tế,
Chúa Giêsu đã lập phép Thánh Thể để lễ vật bị sát tế ấy trở nên của ăn tâm linh
nuôi dưỡng con người. Chúa Giêsu ở giữa nhân loại trong Bí tích Thánh Thể. Để
trở nên nguồn sống tâm linh trong Thánh Thể, Chúa Giêsu đã đi qua Tử nạn và Thập
giá.
Thánh Thể là
Mình Chúa hy sinh bị nộp, bị giết vì chúng ta: “Đây là Mình Thầy hy sinh vì anh
em”. Chén Máu của Chúa là Máu giao ước, Máu của Đấng Cứu Thế đổ ra trên thập
giá. Bởi đó Thánh thể và Thánh giá là hai mầu nhiệm của một tình yêu tự hiến của
Chúa Kitô. Không có Thánh giá, Thánh thể không có ý nghĩa. Không có Thánh thể,
Thánh giá chỉ là thất bại.
Thánh thể và
Thánh giá Chúa Kitô là hai cớ vấp phạm cho trí tuệ con người hơn hai ngàn năm
qua.
Thánh giá Đức
Kitô là sự điên rồ đối với người Hy lạp đi tìm sự khôn ngoan, là dại dột đối với
người Do thái tìm dấu lạ và mãi mãi là mầu nhiệm thẳm sâu với lý trí.
Thánh Thể,
bánh rượu nên Mình và Máu Chúa Kitô. Sự hiện đích thực của Con Thiên Chúa, làm
lương thực vĩnh cửu là mầu nhiệm khó hiểu đối với đầu óc con người không có niềm
tin. Khi nghe lời tuyên bố của Chúa Giêsu: “Thịt Ta là của ăn, Máu Ta là của uống
cho sự sống muôn đời”, người Do thái phản ứng rất mạnh: “Làm sao ông có thể lấy
thịt máu của ông cho chúng tôi ăn được?” (Ga 6,52); ”Ông này chẳng phải là ông
Giêsu, con ông Giuse đó sao? Cha mẹ ông ta,chúng ta đều biết cả,sao bây giờ ông
ta lại nói: Tôi từ trời xuống?” (Ga 6,42). Trước phản ứng dữ dội của họ, Chúa
Giêsu không rút lời, không cải chính, nhưng còn giải thích và khẳng định thêm
“Ai ăn thịt và uống máu Tôi,thì được sống muôn đời, và Tôi sẽ cho người ấy sống
lại ngày sau hết”(Ga 6,54); sâu xa hơn là con người được đi vào sự kết hiệp mật
thiết với Người: “Ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi thì ở lại trong Tôi và Tôi ở lại
trong người ấy”(Ga 6,56). Trước mạc khải này, nhiều môn đệ liền nói: “Lời này
chướng tai qua, ai mà nghe nổi?”( Ga 6,60). Từ lúc đó, “Nhiều môn đệ rút lui,
không còn đi với Người nữa” (Ga 6,66).
Như thế, người
ta chỉ nhìn nhận Chúa Giêsu về phương diện con người, phủ nhận bản tính Thiên
Chúa của Ngài. Chúa Giêsu cho dân chúng và các môn đệ thấy rõ mầu nhiệm Phục
sinh trong Bánh Hằng Sống “Lời Thầy nói với anh em là Thần khí và là sự sống.Thần
khí mới làm cho sống,chứ xác thịt có ích gì” (Ga 6,63). Quả thật, chúng ta chỉ
có thể hiểu được Bí tích Thánh Thể qua mầu nhiệm Nhập Thể, Tử Nạn, Phục Sinh mà
thôi.
Vậy có thể
nói, cả mầu nhiệm Đức Kitô đều hội tụ trong Bí tích Thánh Thể. Từ công cuộc nhập
thể làm người, rao giảng tin mừng, đến khổ hình thập giá, sống lại vinh quang;
Đức Kitô đang ngự bên hữu Chúa Cha và ban lương thực thần thiêng đều hàm chứa
trong Bí tích Thánh Thể. Bí tích Thánh Thể gói trọn cuộc đời Chúa Kitô và không
có gì thuộc về Ngài mà không hội tụ trong Thánh Thể.
Từ Thánh giá đến
Thánh thể là hành trình của con đường tình yêu tự hiến. Thánh lễ là cử hành hy tế
cứu độ của Chúa Giêsu từ mầu nhiệm Thánh giá đến tình yêu Thánh thể. Bí tích
Thánh thể là một sáng kiến của tình thương Thiên Chúa.Của ăn vật chất chỉ dừng
lại ở việc nuôi dưỡng, bảo tồn sự sống hữu hạn của con người.Để sống đời đời,
con người được mời gọi ăn và uống Thịt Máu Chúa, nguồn ơn cứu độ nhân loại.
2. Phúc cho ai
đến dự tiệc.
Trước lúc rước
lễ và trao Mình Thánh cho giáo dân, linh mục chủ tế nâng cao Mình Thánh và đọc:
đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự
tiệc Chiên Thiên Chúa. Lời này gợi lên cho mọi người tham dự niềm vui, hạnh
phúc được Chúa mời đến dự tiệc. Nơi bàn tiệc Thánh Thể, chúng ta là những khách
mời của Thiên Chúa Ba Ngôi.
Trên đường
Emmau, chính Chúa Phục Sinh đã đến đồng hành với hai môn đệ, đã dừng lại bẻ
bánh trao cho họ, và bấy giờ họ mới nhận ra Ngài. Bài Tin Mừng kể câu chuyện
này đã được Thánh Gioan Phaolô II dùng làm bản văn nền của Tông Huấn “Lạy Chúa,
xin ở lại với chúng con”. Trong năm cuối cùng của sứ vụ Giáo hoàng, Thánh Gioan
Phaolô II đã mở ra Năm Thánh Thể, mời gọi cộng đoàn Dân Chúa qui hướng về Thánh
Thể, nơi Chúa Giêsu hiện diện thường trực và sống động.
Trong Thánh Lễ,
chính Chúa Giêsu đến hiện diện với chúng ta, gặp gỡ chúng ta, qua Phụng vụ Lời
Chúa và việc Bẻ Bánh.
Không bí tích
nào giúp chúng ta sống “với Chúa, nhờ Chúa và trong Chúa” bằng Bí tích Thánh Thể.
Rước lễ là gắn bó với một ngôi vị: “Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì ở lại
trong tôi và tôi ở lại trong người ấy”. Rước lễ là gặp gỡ Chúa Giêsu đã chết và
đã sống lại : “Như tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, kẻ ăn tôi cũng sẽ sống
nhờ tôi như vậy”. Rước lễ là đón lấy sự sống từ Đấng đang sống, cũng là sự sống
duy nhất bắt nguồn từ Chúa Cha.
Trong Tông huấn
“Bí tích Tình Yêu” năm 2007, Đức Thánh Cha Bênêđictô 16 đã dùng thành ngữ “con
người Thánh Thể” để nói về các tín hữu. Con người Thánh Thể là người năng rước
Chúa vào lòng, để Thịt và Máu Chúa thấm nhập vào trọn vẹn cuộc sống của họ, nhờ
đó, họ có thể nói như Thánh Phaolô Tông đồ: “Tôi sống, nhưng không còn phải
là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Con người Thánh Thể là
người luôn biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa để nhờ đó mà họ trở nên đồng
hình đồng dạng với Chúa Kitô. Con người Thánh Thể còn là người ý thức mình là
chi thể của Giáo Hội, chuyên tâm sống và nỗ lực kiến tạo tình hiệp thông giữa
những người con cái Chúa, xây dựng một xã hội bình an và nhân ái. Từ mỗi con
người Thánh Thể, chúng ta có thể kiến tạo những cộng đoàn Thánh Thể, tức là một
cộng đoàn có Thánh Thể là trung tâm, là mối giây liên kết và là ý lực sống cho
mọi thành viên của cộng đoàn này. Cộng đoàn Thánh Thể lấy sự hiệp nhất yêu
thương làm nền tảng, vì mọi người được nuôi dưỡng bởi cùng một lương thực, như
Thánh Phaolô viết: “Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ
cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta chỉ là một chi thể” (1 Cr
10,17).
Sách Tông đồ
Công vụ thuật lại thánh lễ ban đầu của Giáo Hội sơ khai bằng một đoạn văn ngắn:
“Các tín hữu hợp nhất với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, ngày ngày chuyên
cần đến đền thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui
vẻ. Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cộng đoàn mỗi
ngày có thêm những người được cứu độ” (Cv 2,42). Họ được toàn dân thương mến, điều
đó có nghĩa là cứ sau những nghi thức bẻ bánh như thế, người chung quanh xóm giềng
thương nhóm tín hữu này. Và rồi “Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người
được cứu độ”, nghĩa là sau các thánh lễ như thế, dân chúng thương nhóm tín hữu
này rồi họ xin nhập đạo. Kết quả của Bí tích Thánh Thể là mức độ tăng trưởng về
tình yêu.
3. Đồng
bàn và rửa chân.
Đại hội
Thánh Thể Quốc tế lần thứ 51 diễn ra tại Cebu, Philippines từ ngày 24
đến 31.01.2016 đã bế mạc với thánh lễ trọng thể do Đức hồng y Charles
Maung Bo, S.D.B., Tổng giám mục Yangoon, Myanmar, Đặc sứ của Đức Thánh
Cha, chủ sự. Cuối Thánh lễ, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gửi đến mọi người tham dự
Đại hội sứ điệp “Mỗi người Kitô hữu phải là một môn đệ truyền giáo đích thực”.
Việc Đại
hội này được tổ chức trong Năm Thánh Lòng Thương Xót thật là thích hợp. Trong Năm
này toàn thể Giáo hội được mời gọi tập trung vào trung tâm
của Tin Mừng là Lòng Thương xót. Chúng ta được kêu gọi để đem dầu
tình yêu thương xót của Thiên Chúa cho toàn nhân loại, băng bó các vết
thương, đem hy vọng vào nơi dường như thất vọng thường thắng
thế.
Trong sứ điệp,
ĐTC gợi lên hai cử chỉ của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly và mời gọi suy ngẫm
theo chiều kích truyền giáo của Thánh Thể. Đó là việc đồng
bàn và rửa chân.
Ngồi vào bàn
ăn, Chúa Giêsu có thể lắng nghe người khác, nghe chuyện đời của họ, cảm
thông với niềm hy vọng và khao khát của họ, và
nói cho họ biết tình yêu của Chúa Cha. Mỗi khi đến
với Thánh Thể, bàn Tiệc Ly của Chúa, chúng ta được thúc đẩy noi theo
tấm gương của Chúa, bằng cách đến với người khác, trong tinh thần tôn
trọng và cởi mở, để chia sẻ với họ ơn huệ chúng ta
đã lãnh nhận.
Hình ảnh khác
mà Chúa gửi đến chúng ta trong Bữa Tiệc Ly là rửa
chân. Hôm trước ngày chịu nạn, Chúa Giêsu đã rửa chân
cho các môn đệ của Ngài như là một dấu chỉ của sự phục vụ
khiêm hạ, của tình yêu vô điều kiện mà Người đã hiến mạng trên thập
giá để cứu rỗi thế giới. Bí tích Thánh Thể là trường dạy phục
vụ khiêm hạ. Bí tích Thánh Thể dạy chúng ta sẵn sàng hiện diện
vì người khác. Cả điều này cũng phải ở nơi con tim của người
môn đệ truyền giáo.
Mình và Máu
Chúa Kitô là hồng ân vô giá, chúng ta đón nhận để có sự sống thần linh của
Chúa.
Thánh Gioan
Phaolô II viết: “Mỗi lần ta dự phần vào Mình và Máu Người, chúng ta đã thực sự
gặp gỡ Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta không thể giữ lại cho riêng mình niềm hân
hoan mình đã cảm nghiệm. Việc gặp gỡ riêng tư với Chúa Kitô cách thường xuyên
được tăng triển và đào sâu trong Bí tích Thánh Thể khơi lên trong Giáo Hội và
nơi mỗi tín hữu một lời mời gọi khẩn thiết cho việc làm chứng và rao giảng Tin
Mừng”(Tông huấn “Lạy Chúa, xin ở lại với chúng con”, số 24).
Tham dự Thánh
Lễ, rước Mình và Máu Chúa, chúng ta được mời gọi sống thánh thiện, trong sạch
và thực thi sứ vụ truyền giáo phục vụ tha nhân “đồng hành và rữa chân” theo
gương Chúa Giêsu.
Lạy Chúa Giêsu
Thánh Thể, xin Chúa ban cho chúng con thêm lòng yêu mến Chúa và siêng năng tham
dự Thánh lễ, rước Mình và Máu Chúa cách xứng đáng; đồng thời luôn xác tín Bí
tích Thánh Thể chính là “nguồn mạch và chóp đỉnh” của đời sống Giáo Hội và nơi
mỗi người chúng con. Amen.
Lm Giuse Nguyễn
Hữu An
