NGÔN HÀNH
Vợ thầy Tăng Tử đi chợ. Con khóc, đòi đi theo. Mẹ bảo:
- Con ở nhà rồi mẹ về làm thịt lợn cho con ăn!
Lúc vợ về, thầy Tăng Tử đi bắt lợn làm thịt. Vợ nói:
- Tôi nói đùa nó đấy mà!
Thầy Tăng Tử bảo:
- Nói đùa thế nào? Đừng khinh trẻ thơ không biết gì. Cha mẹ làm gì nó
thường hay bắt chước. Nay mình nói dối nó, chẳng là mình dạy nó nói dối ư?
Tăng Tử nói xong làm thịt lợn cho con ăn.
Chỉ vì một lời hứa bông đùa của người vợ, mà thầy Tăng Tử phải quyết
định làm thịt lợn cho con ăn.
Kẻ sĩ là như vậy đó! Người có
nhân cách là thế đó! Một lời nói không đi đôi với việc làm là một lời nói vô
giá trị.
Hôm nay Đức Giêsu kể dụ ngôn
người cha sai con đi làm vườn nho. Người con thứ hai nhận lời, nhưng sau lại
không đi làm. Người con thứ nhất từ chối, về sau hối hận nên lại đi. Đức Giêsu
muốn ám chỉ các thượng tế và kỳ mục là người con thứ hai. Họ cho mình là chu
toàn lề luật, đạo đức hơn người, nhưng thực ra họ chỉ nói mà không làm. Họ bắt
kẻ khác tuân giữ luật lệ nhưng chính họ lại tránh né. Họ chất lên vai dân chúng
gánh nặng mà chính họ cũng không thể mang nổi. Tệ hơn nữa, họ đã tự mãn đến độ
không tin nhận Đức Giêsu là Đấng Thiên Chúa sai đến.
Trái lại, người con thứ nhất được
ví như các người thu thuế và những cô gái điếm. Họ là những người tội lỗi công
khai, bị loại ra khỏi hội đường và bị gạt ra bên lề xã hội. Nhưng họ đã thành
tâm hối cải và tin vào Đức Giêsu là cứu Chúa của họ. Vì thế, Người đã tuyên bố
một câu đầy kinh ngạc cho các nhà lãnh đạo Do thái giáo: “Tôi bảo thật các ông; những người thu thuế và những cô gái điếm vào
Nước Thiên Chúa trước các ông” (Mt 21,31).
Như thế Nước Thiên Chúa là của
những kẻ có niềm tin. Tin vào Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế, tin vào Người là Con
được Cha sai đến. Niềm tin ấy chỉ đáng tin khi nó được thể hiện bằng việc làm
cụ thể. Thánh Giacôbê khẳng định: “Đức
tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Đức tin không chỉ được tuyên xưng ngoài miệng, nhưng còn phải
chứng minh bằng việc làm. Vì hành động cụ thể thuyết phục hơn lời nói suông.
Những công trình trước mắt có giá trị hơn những dự án viễn vông.
Đức Giêsu không bao giờ rao giảng
những gì mà Người đã không thực hiện trước. Người dạy các môn đệ tránh xa thứ
men giả hình của Pharisêu, là thái độ “ngôn
hành bất nhất”, vì “họ nói mà không
làm”. Người đã từng tuyên bố: “Cho
đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc” (Ga 5,17). Người hằng
làm theo thánh ý Cha, và mong muốn chúng ta cũng hãy làm như vậy: “Không phải mọi kẻ nói với Thầy: Lạy Chúa,
lạy Chúa, là sẽ được vào Nước Trời, nhưng là kẻ làm theo ý Cha Thầy” (Mt
7,21).
http://tonggiaophanhue.net/
