TIẾNG THỞ DÀI CỦA KHỔNG TỬ
Có lần Khổng tử bị vây khốn nơi
đất Trần Tề, trong bảy ngày không ăn được hột cơm nào cả.
Một buổi trưa nọ, đệ tử của ông
là Nhan Hồi xin được gạo về nấu cháo, khi cơm sắp chín, Khổng tử nhìn thấy Nhan
Hồi dùng tay bốc cơm trong nồi mà ăn. Khổng tử cố ý làm bộ không thấy nên khi
Nhan Hồi đến mời ông ăn cơm, thì ông đứng dậy nói:
- “Vừa rồi mơ thấy tổ tiên về báo
cho ta biết, thức ăn thì nên để tôn trưởng ăn trước rồi mới ăn sau, sao lại có
thể tự mình ăn trước ?”
Nhan Hồi vừa nghe xong thì vội
vàng giải thích:
- “Phu tử hiểu lầm rồi, vừa rồi
con thấy có chút than rời vào trong nồi, cho nên lấy hột cơm bẩn ấy mà ăn.”
Khổng tử thở dài nói:
- “Cái mà con người có thể tin là
con mắt, mà con mắt thì cũng có lúc không thể đáng tin được, cho nên có thể tin
được là cái tâm, nhưng cái tâm cũng có lúc không đủ để tin. Các đệ tử phải nhớ
lấy, biết người thật không phải là chuyện dễ dàng đâu nhé.”
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)
SUY TƯ:
Sống ở đời, con người ta quý nhất
là cái tâm yêu thương, trân trọng nhất là cái tâm tín thành, mất đi hai cái tâm
đó thì coi như không còn là người quân tử nữa. Khổng tử chỉ lấy con mắt để phán
đoán cái tâm của đệ tử mình nên cảm thấy không đúng, thế là nghiệm ra một điều
để dạy đệ tử: “Biết người thật không phải là chuyện dễ.”
Người Ki-tô hữu quý nhất là đức
tin, mất đi đức tin thì coi như không phải là người Ki-tô hữu, dù họ là người
đã được lãnh bí tích Rửa Tội.
Người Ki-tô hữu không lấy con mắt
xác thịt của mình để phán đoán người khác, nhưng lấy con mắt đức tin để thông
cảm và tha thứ; không lấy cái tâm ích kỷ của mình để răn dạy người khác, nhưng
lấy cái tâm trung tín với Lời Chúa để cải thiện mình và giúp người khác sống
tốt, tức là sống Lời Chúa trong cuộc đời mình.
Hãy để cho Thiên Chúa phán đoán,
còn mình thì cứ đơn sơ vui vẻ sống với tha nhân, dù họ đang tìm cách loại bỏ
mình.
Đó chính là yêu thương và trung
tín vậy.
Yêu thương tha nhân và trung tín
với Thiên Chúa.
LM GIUSE MARIA NHÂN TÀI, CSJB.
Dịch từ tiếng Hoa và
viết suy tư
http://www.vietcatholic.net
