CHÚA NHẬT 31A THƯỜNG NIÊN:
NGHĨ VỀ SỰ CHẾT
NGHĨ VỀ SỰ CHẾT
Tôi biết là có ngày tôi sẽ chết.
Mặc dầu tôi không biết sẽ chết ngày giờ nào, nơi nào, cách nào. Chắc chắn tôi
phải chết. Đó là một chân lý hết sức rõ ràng và chắc chắn. Chân lý này, không
ai đã dạy tôi. Nó nằm ngay trong con người của tôi.
Cái chết cũng là một biến cố đụng tới mọi người. Nó là một vấn đề chung. Vấn đề này được coi là hết sức quan trọng. Bởi vì nó đặt ra câu hỏi:
Cái chết cũng là một biến cố đụng tới mọi người. Nó là một vấn đề chung. Vấn đề này được coi là hết sức quan trọng. Bởi vì nó đặt ra câu hỏi:
- Đâu là ý nghĩa cuộc sống?
- Cuộc đời đi về đâu?
- Bên kia sự chết có gì không?
Câu trả lời theo lý thuyết có thể
tìm được trong nhiều sách, nhất là sách đạo. Nhưng câu trả lời theo cảm nghiệm
sẽ thường chỉ hiện lên một cách sống động, khi ta ở bên cạnh những người sắp
chết, hoặc chính ta đã có lần thập tử nhất sinh.
Những
lúc đó, câu trả lời sẽ không phải là một kết luận lạnh lùng của triết học hay
của giáo lý. Nhưng sẽ là cái gì linh thiêng thăm thẳm chứa trong những cảm
tình, cảm xúc, cảm động, cảm thương, khi hiện tượng sự chết rập rình sát tới.
Những hiện tượng khác thường nơi
người sắp chết rất đa dạng. Có thể là những lo âu sợ hãi, những khắc khoải đợi
chờ, những nắm bắt bâng khuâng, những ngóng trông mệt mỏi, những cái nhìn xa
xăm. Cũng có thể là những bất bình tức giận, những chán nản phiền muộn, những
buông xuôi tiếc nuối, những phấn đấu tuyệt vọng. Cũng có thể lại là những ăn
năn đầy bình an toả sáng, mang dấu ấn của một nghị lực thiêng liêng và một tin
tưởng đến từ cõi đời đời.
Tất cả những hiện tượng như thế
phản ánh những trực cảm nội tâm: Đã tới lúc vĩnh biệt. Đã tới lúc ra đi. Đã tới
lúc phải bỏ lại tất cả. Đã tới lúc phải trực diện với lương tâm. Lương tâm hỏi
về trách nhiệm: Trách nhiệm làm người nói chung và trách nhiệm làm con Chúa nói
riêng.
Trước đây, có nhiều điều về trách nhiệm đã lẩn trốn lương
tâm. Nhưng lúc con người sắp chết, những điều lẩn trốn đó sẽ trở về trình diện
rất nghiêm túc.
Tôi có cảm tưởng là người sắp
chết lúc đó sẽ nhận ra:
- Sự sống của mình là một quà tặng Chúa ban.
- Ơn gọi được làm con Chúa càng là một ân huệ
quí báu Chúa trao cho nhưng không.
- Chúa ban sự sống và ơn làm con Chúa, để mình
phát triển mình và những người xung quanh trong những chặng đường lịch sử nhất
định. Sự phát triển sẽ tuỳ ở ơn Chúa, nhưng cũng tuỳ thuộc vào sự tự do và tinh
thần trách nhiệm của mỗi người.
Thực tế cho thấy là đã có những
phát triển đạo đức, và trái lại cũng có những phát triển tội lỗi. Với những
phát triển tốt, người sắp chết cảm thấy được an ủi, coi như nhiệm vụ được trao
đã phần nào hoàn thành.
Trái lại nếu thấy những phát
triển của mình là xấu, nhiệm vụ được trao đã không hoàn thành, họ sẽ không thể
không sợ hãi. Bởi lẽ hậu quả sẽ vô cùng quan trọng. Vì chết là bước sang cõi
đời sau với hai ngả: thiên dàng và hoả ngục. Mà hai ngả này đều rất rõ ràng
công minh.
Vì thế, nói cho đúng, vấn đề đặt
ra cho ta về cái chết sẽ không phải là sợ chết, mà là sợ chết dữ, chết mà sau
đó không được lên thiên đàng, nhưng phải xuống hoả ngục.
Những tư tưởng trên đây thường
nhắc nhủ tôi về ba chọn lựa này:
1. Hãy tiến về sự chết của mình
như tiến tới một quãng phải vượt qua, để về với Cha trên trời.
Một khi nhìn sự chết của mình như
thế, thì cuộc sống của mình cũng được hiểu theo hướng đó. Để đi đúng hướng về
Cha trên trời, tôi chỉ có một đường phải chọn, đó là Chúa Giêsu Kitô. Người là
đường, là sự thực và là sự sống (Ga 14,6). Đón nhận Người, lắng nghe Người, đi
theo Người, bắt chước Người. Người là gương mẫu cho ơn gọi làm người và ơn gọi
làm con Thiên Chúa. Điều quan trọng tôi sẽ hết sức quan tâm trong việc theo
Chúa Giêsu sống ơn gọi, là phải phấn đấu thanh luyện mình, phải biết khiêm tốn
quên mình, dấn thân sống theo ý Chúa, để được trở thành tạo vật mới. Nếp sống
kiêu căng cần phải bị loại tận gốc. Nếp sống cầu nguyện khiêm nhường cần được
thường xuyên phát huy.
2. Hãy tiến về sự chết của mình
như người được sai đi truyền giáo, mong trở về với Đấng sai mình.
Sống như người truyền giáo và
chết như người truyền giáo. Truyền giáo một cách cụ thể ở địa phương này, ở
thời điểm này. Nghĩa là một địa phương và thời điểm có nhiều khác biệt. Vì thế,
tôi phải tỉnh thức lắng nghe hướng dẫn của Thánh Thần Đức Kitô. Ngài đang dẫn
người truyền giáo vào chiều sâu. Ngài đang giúp người truyền giáo mở rộng nhiều
liên đới. Ngài đang tạo ra cho nhà truyền giáo nhiều dịp để loan báo Tin Mừng.
Tôi có luôn khiêm tốn cầu nguyện hồi tâm, để trở thành dụng cụ ngoan ngoãn
trong tay Ngài không?
3. Hãy tiến về sự chết của mình như người khắc khoải trở về với Đấng đã
trao cho mình điều răn mới.
Điều răn mới này, tôi nhận được
từ Lời Chúa: "Thầy ban cho chúng con một điều răn mới là chúng con hãy yêu
thương nhau như Thầy đã yêu thương các con" (Ga 13,34).
Để
hiểu thấm thía hành trình tình yêu, tôi nên hằng ngày gẫm suy đoạn văn sau đây
của thư thánh Gioan:
"Chúng ta biết rằng: chúng
ta đã từ cõi chết bước vào cõi sống, vì chúng ta yêu thương anh em. Kẻ không
yêu thương, thì ở lại trong sự chết. Phàm ai ghét anh em mình, ấy là kẻ sát
nhân. Và anh em biết: không kẻ sát nhân nào có sự sống đời đời ở lại trong nó.
Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Kitô đã thí
mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh
em. Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu, mà
chẳng động lòng thương, thì làm sao tình yêu Thiên Chúa ở lại trong người ấy
được? Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu
môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm. Căn cứ
vào điều đó, chúng ta sẽ biết rằng chúng ta đứng về phía sự thật, và chúng ta
sẽ được an lòng trước mặt Thiên Chúa"(1Ga 3,14-19).
"Phần chúng ta, chúng ta hãy
yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước. Nếu ai nói: "Tôi
yêu mến Thiên Chúa" mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai
không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên
Chúa mà họ không trông thấy. Đây là điều răn mà chúng ta đã nhận được từ Người:
ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình" (1 Ga 4,19-21)
Khi tôi sống với những hướng kể
trên, tôi sẽ coi sự chết như là một điểm chấm dứt nhiệm vụ. Nhiệm vụ được chấm
dứt. Nhưng nhiệm vụ có được hoàn thành hay không, đó là chuyện khác và đó mới
là điều quan trọng. Chúa sẽ phán xét công minh điều đó. Ở đây, tôi có lý do để
lo, bởi vì tôi biết tôi đã lỗi phạm nhiều.
Biết lo là điều tốt. Không phải
lúc gần chết mới lo, mà phải lo ngay bây giờ. Biết lo ở đây là tìm cách sửa
mình, đổi mới mình nên tốt hơn. Coi như bắt đầu lại. Khởi sự từ quyết tâm tận
dụng ngày giờ còn lại và những phương tiện trong tầm tay để chu toàn các nhiệm
vụ được trao một cách tốt đẹp nhất. Nhất là tỉnh thức ưu tiên đón nhận Nước
Trời vào bản thân mình bằng sám hối và tin mến khiêm cung.
Những nỗi lo như thế là chính
đáng. Khi chúng ta làm hết sức mình, thì những nỗi lo đó sẽ đem lại những tiến
triển và hân hoan. Với hân hoan và tin tưởng nơi Chúa giàu tình yêu thương xót,
chúng ta bình tĩnh đi về sự chết. Sự chết lúc đó chỉ là bước sang sự sống mới
vô cùng tốt đẹp hơn trước. Và như thế, sau cùng, chỉ có thần chết là phải chết
thôi.
+ ĐGM Ga.B. BÙI TUẦN
