NGUỒN NƯỚC MẮT
Trí nhớ của tôi lưu giữ nhiều
hình ảnh. Trong số đó, có một thứ hình ảnh rất thầm lặng, nhưng thường gây
trong tôi nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Thứ hình ảnh đó là các nghĩa trang.
Tôi đã viếng nhiều nghĩa trang.
Tại Việt Nam ,
tại Ý, tại Đức, tại Pháp, tại Nga, tại Vaticăng.
Tôi đến viếng các nghĩa trang,
chủ ý để suy gẫm, cầu nguyện, và cũng để tìm cảm nghiệm. Có thứ cảm nghiệm chỉ
tìm được ở nghĩa trang. Tôi đã nghĩ như vậy và đã làm như vậy, khi tôi viết
luận án: “Đau khổ của tình yêu”.
Đã có những cảm nghiệm độc đáo in
rất sâu vào lòng tôi từ các nghĩa trang. Đặc biệt là từ những dòng nước mắt ở
nghĩa trang.
Có những nước mắt của tình yêu
dạt dào.
Có những nước mắt của nỗi buồn, nhung
nhớ.
Có những nước mắt của lòng hối
hận khôn nguôi.
Có những nước mắt của tấm lòng
tha thứ muộn màng.
Có những nước mắt của ân tình,
hiếu nghĩa.
Có những nước mắt của niềm tin
sâu sắc mong chờ.
Khi đi sâu hơn một chút giữa các
dòng nước mắt, tôi có thể cảm nghiệm được một số khám phá quan trọng:
Khám phá ra những chân lý nhân
sinh.
Khám phá ra những hy vọng ứu độ.
Khám phá ra chính mình.
Khám phá ra chân lý.
Những nước mắt ở nghĩa trang là
những tiễn biệt thân thiết. Tiễn biệt người đã chết, người vĩnh viễn ra đi. Sự
chết là một sự thật không cần bàn tới. Nhưng đó lại là một chân lý cực kỳ quan
trọng.
Bất cứ ai, rồi cũng phải chết.
Cái chết đáng sợ. Nhưng đáng sợ hơn lại là cái gì đàng sau cái chết. Đáng sợ,
vì nó quá bất ngờ. Biết đâu, trong số mồ mả, cũng có những hồn vì thế mà đang
khóc ròng rã đêm ngày.
Ở đây, tôi chỉ xin trích dẫn một
đoạn Phúc Âm: “Có một ông nhà giàu nọ, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến
tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình,
nằm trước cổng ông nhà giàu đó. Anh thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy
rơi xuống mà ăn cho đỡ đói. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta.
Thế rồi, người nghèo này chết, và
được thiên thần đem vào lòng ông Apraham.
Ông nhà giàu cũng chết, và người
ta đem chôn. Dưới địa ngục, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy
tổ phụ Apraham ở trên đàng xa, và thấy Ladarô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta
kêu lên: Lạy tổ phụ Apraham, xin thương xót con, xin sai anh Ladarô nhúng đầu
ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát, vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ
lắm.
Ông Apraham đáp: Con ơi, hãy nhớ
lại: suốt đời con đã nhận phần phước của con rồi. Còn Ladarô suốt một đời chịu
toàn những bất hạnh. Bây giờ Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu
khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và con đã có một vực thẳm quá lớn, đến nỗi
bên này muốn qua bên con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây
cũng không được” (Lc 16,19-26).
Với dụ ngôn trên, Chúa dạy ta
những chân lý quan trọng. Ai cũng phải chết. Nhưng sự Chúa đánh giá từng người
sau khi chết thường vượt quá sự con người suy nghĩ. Người phú hộ đó sống đời
này được đầy đủ, sung sướng, an nhàn, xét mình chẳng thấy gì là xúc phạm Chúa,
chẳng thấy gì là làm hại ai. Nhưng người phú hộ đó đã bị rơi vào hoả ngục. Chỉ
vì sống thiếu thương cảm, thiếu liên đới, thiếu chia sẻ, thiếu xót thương. Trái
lại, người ăn mày kia đã được lên thiên đàng. Vì dù bị chìm trong cảnh khổ, anh
đã sống nêu gương về đức khiêm nhường, hiền lành và chân thật. Không được người
dư dật chia sẻ, anh phải sống đói khổ, nhưng anh vẫn chia sẻ với mấy con chó
đói ăn.
Nhờ ơn Chúa, những sự thực như
trên đã được nhiều người nhận ra một cách sâu sắc trong những dòng nước mắt tại
nghĩa trang. Những chân lý đó đã thay đổi đời họ.
Ngoài ra, biết bao người nằm
trong nghĩa trang và khóc tại nghĩa trang cũng đã tìm được hy vọng cuộc đời qua
một ngả khác.
Khám phá ra hy vọng
Không thiếu trường hợp, tôi đã
chứng kiến những cuộc trở về. Họ đã trở về từ những dòng nước mắt của một người
nào đó. Người đó cầu nguyện cho họ. Người đó khóc với họ thay vì nói với họ.
Một lúc bất ngờ, lời Chúa Giêsu
phán xưa trở thành chuyện đời họ. Chúa an ủi họ rằng: “Người khoẻ mạnh không
cần thầy thuốc. Người đau ốm mới cần. Hãy về học biết ý nghĩa của câu này: Cha
muốn lòng nhân, chứ đâu cần của lễ. Vì Cha đến, không để kêu gọi người công
chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mt 9,12-13).
Những lời dịu dàng đó đã đi sâu
vào lòng họ. Cõi lòng vốn đóng kín, khoá chặt, chất chứa những u uất, thất
vọng, nay mở ra để hy vọng tràn vào.
Họ cảm thấy mình được xót thương,
được yêu thương. Họ sám hối. Họ cảm thấy mình được tha thứ. Và chính họ cũng dễ
dàng tha thứ. Một sự bình an lạ lùng trùm phủ tâm hồn họ. Họ ra đi bình an
trong sự tin tưởng phó thác tuyệt đối ở Chúa giàu lòng thương xót. Họ khóc vì
xúc động, đây là những dòng nước mắt đầy tình cảm tạ.
Những người chứng kiến cũng không
cầm được nước mắt. Những dòng nước mắt ấy không nói nên lời, nhưng ngọt ngào
niềm hy vọng cứu độ.
Khám phá ra chính mình.
Tại những nghĩa trang, thấy người
ta khóc, nhất là khi chính mình khóc, tôi như nghe được tiếng Chúa Giêsu nói:
Cha thương con, Cha thương mọi người. Cùng với lời Chúa trao ban tình yêu, tôi
khám phá ra chính mình tôi, với những vết thương, với những tang tóc đau buồn.
Khám phá ra chính mình trong sự thực trần trụi.
Khám phá để giúp trút bỏ những
cái nhìn ảo. Nhìn ảo về mình. Nhìn ảo về những công việc của mình. Nhìn ảo về
người khác. Nhìn ảo về cuộc đời.
Để cũng nhận ra rằng: dù với
những yếu đuối, tội lỗi, mong manh, tôi vẫn được Chúa gọi với tình xót thương:
Gọi hãy cảm thương.
Gọi hãy chia sẻ.
Gọi hãy trở về.
Gọi hãy hiến dâng.
Gọi hãy cầu nguyện và đền tạ.
Gọi hãy sám hối và tín thác.
Gọi hãy vượt qua sự chết và mọi
nghĩa trang, để bay vào cõi phúc đời đời.
Ơn gọi đó sẽ thực hiện được, miễn
là tôi biết nhờ ơn Chúa, ở lại trong tình Chúa yêu thương. Như lời Chúa kêu
gọi: “Hãy ở lại trong Cha, như Cha ở lại trong các con” (Ga 15,4).
ĐGM Ga.B. BÙI TUẦN
