NHỮNG KINH NGHIỆM
YÊU, ĐAU KHỔ VÀ HẠNH PHÚC
Chúng ta ai cũng đã từng thương
yêu, nhưng có lẽ ít người có cơ hội tính sổ lại tình thương của mình, xem thử
ta đã khổ đau như thế nào trong khi thương, đã hạnh phúc như thế nào trong khi
thương, và đã học được gì trong quá trình thương yêu, khổ đau, và hạnh phúc đó.
Thật ra phần lớn trong chúng ta
bận rộn rất nhiều và chưa có cơ hội để ngồi lại và làm việc tính sổ ấy. Khi
tính sổ như vậy, chúng ta có thể học được rất nhiều từ những kinh nghiệm thương
yêu, khổ đau và hạnh phúc của chúng ta.
Chúng ta thương cha, thương mẹ,
thương con, thương cháu, thương trời, thương đất. Chúng ta thương nhiều thứ
lắm. Mỗi người trong chúng ta nên để ra chừng bẩy ngày không làm gì hết, chỉ
ngồi chỉ tính sổ thương yêu mà thôi.
Ta phải nhìn cho sâu, phải thành
thật, để có thể bắt đầu thấy được bản chất của tình thương cũng như của những
khổ đau, khó khăn, và hạnh phúc mà tình thương ấy đã đem tới. Từ đó chúng ta sẽ
rút ra những kinh nghiệm và sẽ chuyển hóa được tình thương để tình thương ấy
bớt gây đau khổ cho mình và cho người, và cũng để bắt đầu tạo thêm hạnh phúc
cho mình và cho người mình thương.
Chúng ta thương, nhưng thực sự ít
ai biết được bản chất của tình thương. Nếu chúng ta biết thực tập chánh niệm và
quán chiếu thì chúng ta sẽ có cơ hội nhiều hơn để hiểu biết và chuyển hóa bản
chất của tình thương trong ta.
Nhà văn Pháp Antoine de St. Exupéry,
tác giả quyển "Hoàng Tử Bé" (Le Petit Prince), có nói: "Thương
nhau không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng" ("Aimer,
ce n"est pas se regarder l"un l"autre, c"est regarder
ensemble dans la même direction."). Chúng ta thử xét xem lời tuyên bố của
ông có đúng không?
Tôi nghĩ là thương nhau mình có
thể ngồi nhìn nhau được chứ, miễn là đừng ngồi suốt ngày mà thôi! Lâu lâu phải
nhìn nhau, phải nhận diện rằng người thương của mình có mặt. Nhìn nhau ở đây có
nghĩa là công nhận sự có mặt của người kia.
Nếu thương mà không công nhận sự
có mặt của người kia thì người kia sẽ tủi chết, và sẽ nghĩ là mình không thực
sự được thương. Người kia sẽ nói: "Anh ấy không bao giờ để ý đến tôi, anh
không bao giờ nhìn mặt tôi, anh không bao giờ ý thức là tôi đang có mặt!"
Như vậy không được. Cho nên chúng ta đừng nghe cái ông nhà văn đó xúi dại.
Chúng ta phải biết nhìn nhau và
phải tập nhìn có chánh niệm. Nhìn như thế nào và nói như thế nào để người kia
biết mình thực sự có mặt cho người đó và người đó thấy sự có mặt của mình đang
được công nhận và trân quý. Nếu người mình thương làm như mình không có mặt
trên cõi đời này, thì mình sẽ có cảm tưởng là mình không thực sự được thương,
là mình đang bị người ấy bỏ quên. Nhìn nhau, vì vậy rất quan trọng.
SƯ ÔNG LÀNG MAI
http://www.nguoiduatin.vn/
