AI DÁM NHẬP TIẾN SĨ “GIẤY” CỦA
VIỆT NAM ?
Một vấn đề đang rộ lên trên các
báo thời gian qua là xuất khẩu giáo sư, tiến sĩ. Việt Nam có khoảng 9.000 giáo
sư và 24.300 tiến sĩ, nhiều nhất Đông Nam Á. Dư thừa giáo sư, tiến sĩ nhiều,
cho nên tìm cách xuất khẩu cho đỡ phí.
Nói nghe cũng có lý. Việt Nam xuất khẩu
được nông dân giỏi sang một số nước để làm “chuyên gia” hướng dẫn trồng các cây
nông nghiệp. Vậy thì, xuất khẩu tiến sĩ, giáo sư là chuyện không có gì phải
bàn. Nông dân còn xuất khẩu được, tiến sĩ chẳng lẽ không?
Nhưng vấn đề là ở chỗ, ai nhập
giáo sư, tiến sĩ Việt Nam ?
Mỹ ư! Xin thưa, có. Nhưng muốn Mỹ nhập khẩu thì giáo sư phải cỡ như Ngô Bảo
Châu và Đàm Thanh Sơn, Lê Tự Quốc Thắng. Mà giáo sư cỡ này thì Việt Nam đếm đầu
ngón tay. Nói đúng hơn, không phải các giáo sư này do Việt Nam đào tạo, mà
chính họ đào tạo rồi giữ lại dùng. Chúng ta cứ tự nói với thiên hạ rằng, Việt Nam
xuất khẩu các giáo sư đó cho nó oai.
Cũng có một số giáo sư, tiến sĩ
giỏi, nhưng họ đều có công việc tốt ở các đơn vị trong nước. Họ không phải
“diện” dư thừa. Người giỏi thì tất sẽ có nhiều lời mời, nhiều kế hoạch, dự
định, làm không hết việc. Việt Nam
có nhiều doanh nghiệp, đơn vị cần người giỏi, trọng người tài,thậm chí có những
doanh nghiệp phải bỏ nhiều tiền để thuê chuyên gia nước ngoài. Nếu có người
Việt Nam
tài giỏi thật, việc gì họ không mời. Đã giỏi thì không thể thất nghiệp. Tất
nhiên, vẫn có những trường hợp tài thật nhưng không may mắn.
Số người dư thừa phần lớn là
người không có thực tài. Những người này xuất đi đâu, làm chuyên gia thì không
đặng, làm công nhân cũng không xong. Tiến sĩ của Việt Nam rất đông, nhưng chủ
yếu làm quản lý, xoay cái bằng cho nó oách, chẳng nghiên cứu, cũng chẳng đọc
sách, ngoại ngữ kém, đi ra nước ngoài không có người dẫn dắt thì lạc đường.
Những tiến sĩ này cho không chẳng ai dám nhận.
Cho nên, cứ nói xuất khẩu giáo
sư, tiến sĩ cho vui. Người có thực lực đã tự tìm cho mình con đường mà chẳng
cần ai phải kêu gọi, chẳng cần tham gia phong trào “xuất khẩu”. Còn người bất
tài, trong nước còn không ai muốn nhận - trừ những cơ quan với những công việc
không cần chất xám - thì có xuất cũng không ai dám thuê, hoặc nhỡ có ai đó lỡ
thuê thì chính họ cũng không dám đi. Ở trong nước còn nói xạo được, ra nước
ngoài lộ ngay.
Việt Nam thừa hàng đống bằng cấp, nhưng
thiếu giáo sư, tiến sĩ (thực) một cách trầm trọng. Giáo sư, tiến sĩ đáp ứng nhu
cầu trong nước chưa đủ. Có đâu mà xuất khẩu.
LÊ THANH PHONG
Theo báo Lao động
http://dantri.com.vn/
