CHÚA
GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA
Hôm nay, chúng ta cùng với Giáo
Hội mừng lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, đánh dấu sự xuất hiện công khai và bắt
đầu cuộc đời rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa của Ngài.
Chúng ta biết rằng
Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Ngài xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại
và là Đấng hoàn toàn vô tội, nghĩa là không vướng một khuyết điểm hay một tội
lỗi nào. Ngài bị cám dỗ nhưng không bị sa ngã. Vậy mà trong bài Tin Mừng hôm
nay thuật lại việc Chúa Giêsu lại đến với Gioan để xin lãnh nhận phép rửa. Theo
suy luận bình thường, thì Ngài đâu phải lãnh phép rửa của Gioan, vì phép rửa là
một dấu hiệu sám hối chỉ dành cho kẻ có tội. Có tội mới cần sám hối, có nhơ bẩn
mới cần tẩy rửa, và chính Gioan Tẩy Giả cũng đã thắc mắc điều này. Nhưng ở đây,
việc Chúa Giêsu chịu phép rửa của Gioan mang một ý nghĩa đặc biệt. Cá nhân Ngài
hoàn toàn vô tội nhưng Ngài mang một sứ mạng là gánh tội trần gian và chịu chết
để đền tội cho nhân loại. Nếu Ngài chịu chết để đền tội thay cho toàn thể nhân
loại chứ không phải cho riêng Ngài thì cũng vậy, Ngài lãnh nhận phép rửa của
Gioan là để lòng sám hối cho cả nhân loại chứ không phải cho bản thân Ngài, vì
Ngài luôn luôn và mãi mãi là Đấng hoàn toàn vô tội.
Nếu khởi đầu cho mầu nhiệm nhập
thể, Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã chấp nhận mang một thân xác yếu hèn, thì
khởi đầu cho một sứ mạng công khai Ngài chấp nhận cho một thân phận tội lỗi,
thân phận của người tôi tớ mà đã được ngôn sứ Isaia diễn tả trong bài đọc I:
“Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn”. Và đó cũng chính là
thân phận của người Con yêu dấu mà Chúa Cha hài lòng về Người. Thánh Giám mục
Maximo đã nói: “Nếu Ngài giáng sinh, Ngài sinh ra làm Người từ một trinh nữ thì
hôm nay, Ngài sinh ra trong bí tích của mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa”.
Khi tầng trời được mở ra với sự
xuất hiện của Chúa Thánh Thần qua hình ảnh chim bồ câu và tiếng nói của Chúa
Cha. Chúa Giêsu đến sông Giođan và Ngài muốn thanh tẩy trong giòng nước không
phải để giòng nước thánh hóa Ngài, nhưng để Ngài thánh hóa giòng nước. Và từ
đây, giòng nước mang một ý nghĩa thanh tẩy mới trong bí tích rửa tội của Gioan.
Khi Ngài bị dìm xuống thì chúng ta được cứu vớt, nhưng khi Ngài bị treo lên
chúng ta được giải thoát và khi Ngài chịu chết thì chúng ta được cứu sống.
Việc Chúa Giêsu chịu phép rửa hôm
nay nhắc chúng ta xác tín hơn vào mầu nhiệm nhập thể làm người của Con Thiên
Chúa là Chúa Giêsu Kitô đang ở giữa chúng ta, một Thiên Chúa đã kết thân với
con người và gần gũi với nhân loại. Tầng trời bị che lấp bởi tội lỗi nay được
mở ra với Đấng Cứu Thế để Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Đấng mà Chúa Cha yêu
thương và gọi là “Con Yêu Dấu”. Chính biến cố này còn nhắc nhở chúng ta về ơn
phép Rửa Tội mà chúng ta đã lãnh nhận. Chúng ta được tái sinh để trở nên người
mới, nghĩa là chúng ta đã thực sự trở nên con cái của Thiên Chúa, đồng thừa tự
với Chúa Giêsu. Chúng ta không còn phải là kẻ xa lạ mà là người nhà của Thiên
Chúa. Vì chính qua bí tích Thánh Tẩy chúng ta đã được tháp nhập làm chi thể mà
Chúa Giêsu là Đầu, chúng ta còn được tham dự vào các chức vụ tư tế, ngôn sứ và
vương giả của Chúa Giêsu. Những gì Chúa Giêsu đã sống như là “Con Yêu Dấu” duy
nhất của Chúa Cha thì tất cả loài người chúng ta cũng đang được mời gọi như thế
để sống đúng với con cái của Thiên Chúa.
Xin cho mỗi người chúng ta luôn
luôn sống vững mạnh với đức tin để chúng ta mãi mãi là con yêu dấu của Thiên
Chúa.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
